tranchiphuc.com Blog


Email: chiphuctran@yahoo.com

TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN

Posted in Bài Viết on the April 30th, 2009

Tin tức nhà nước để cho Trung Cộng đưa nhân công của họ vào Tây Nguyên phá rừng, đào xới đất để khai thác quặng Bauxite làm tôi lo lắng. Về mặt an ninh quốc phòng thì núi rừng Tây Nguyên là địa thế chiến lược quan trọng. Nếu như mà hàng ngàn nhân công Tàu ở lại lâu dài và trở thành những tên lính ngọai xâm hỗ trợ cho Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam thì thật là nguy hiểm. Tình hình đế quốc này đã chiếm quần đảo Hòang Sa, một số đảo Trường Sa thì cái chuyện chiến tranh xảy ra giữa Việt Nam và Trung Cộng cũng khó mà tránh. Trận chiến Việt Trung vào tháng giêng năm 1979, cách đây 30 năm vẫn còn rành rành với cả trăm ngàn thương vong.

Nhìn tấm hình đất bùn đỏ trên một vùng khai thác quặng Bauxite ở Lâm Đồng mà cảm thấy xót xa. Trời mưa và nước từ trên vùng cao nguyên chảy xuống miền đồng bằng các tỉnh miền Trung tạo thành những con sông nuôi sống những cánh đồng. Người Tàu đã tàn phá môi trường sinh sống của đất nước họ và bây giờ họ đi sang Việt Nam để tàn phá không thương tiếc núi rừng Tây Nguyên. Nếu không ngăn chận kế họach khai thác vô lý và cẩu thả này thì những con sông các tỉnh miền Trung vào mùa mưa sẽ đầy bùn đỏ và những chất độc hại do sự khai thác quặng Bauxite. Những người dân miền Trung sẽ là nạn nhân của sự ô nhiễm môi trường này.

Bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN  viết trong nỗi xúc động. Muốn có bản nhạc chép nốt và lời , xin bấm vào Music Sheet. Lời ca như sau: (Music Sheet)

 

Miền Tây Nguyên thân yêu, của quê hương diễm kiều.

Miền Tây Nguyên xinh tươi, nước xuôi về miền dưới.

Nuôi sống bao cánh đồng, lúa ngô khoai gieo trồng.

Miền Tây Nguyên thiên nhiên, biển núi sông đất liền

Miền Tây Nguyên quê ta, với cây xanh ngàn lá

Xin cứu lấy núi rừng, tiếng chim ca reo mừng.

Điệp Khúc :

Trả lại ta Tây Nguyên, trả lại ta Tây Nguyên, thiêng liêng rừng núi

Không thể cho ngọai xâm, không thể cho ngọai xâm, tàn phá quê hương Tây Nguyên.

 

Khi hát câu “tiếng chim ca reo mừng” mắt tôi ươn uớt. Lòng tôi nghĩ đến những con chim từ đây về sau sẽ mất đi những cành lá để nhảy múa hót ca. Nhắc chuyện cái phố Tuy Hòa ngày xưa trước năm 1975 của tôi có tiếng chim nhưng sau này thì không còn thấy bóng dáng một con chim nào cả. Diện tích của Việt Nam chỉ 330 ngàn cây số vuông, so với dân số xấp xỉ 100 triệu thì là đất hẹp người đông, thế mà lại nỡ nào tàn phá thêm rừng.

Tôi bỗng yêu thương núi rừng và miền cao nguyên miền Trung, sau này người ta gọi tắt là Tây Nguyên.

Bài hát như một tấm lòng cùng góp với với muôn lòng người đang lo lắng cho số phận của núi rừng cao nguyên, của những nguồn nước từ trên cao chảy xuống đồng bằng miền Trung và sự an tòan của quê hương Việt Nam trước nguy cơ xâm chiếm của đế quốc Trung Cộng, kẻ thù ngàn năm của dân tộc.

Mời quí vị bấm vào NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe bài hát TRẢ LẠI TA TÂY NGUYÊN.

San Jose, 29-4-2009

ANH YÊU EM NÊN YÊU SÀI GÒN

Posted in Bài Viết on the April 27th, 2009

…Rồi những chiều vắng em, tiếng đàn anh rứt ray nhung nhớ, và lang thang trên con đường có hàng me tây bóng rợp, hoang mang chờ đợi. Khỏanh khắc nào vui hơn khi tà áo em xuất hiện cuối đường. Phố phường lên đèn rực rỡ nhưng đã có trăng sao trên đầu vừa đủ sáng, những lối đi mờ ảo, mùi hoa Ngọc Lan thoang thỏang hương đêm. Những lần thành phố đón mưa bất chợt để hai đứa cùng nghiêng đầu tránh ướt; những lần quán nhỏ bên ly cà phê đen giọt anh vẽ vời em chuyện mưa nắng gió mây.

Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Cám ơn thành phố đã cho anh gặp em, đã cho chúng ta những đường vui hò hẹn, những tháng ngày mơ ước xôn xao.

Những ngày tháng đó đã qua đi như em đã đổi thay màu áo, đã về một bến bờ xa lạ neo thuyền. Như Sài Gòn đã mất, đã thay tên từ một ngày khói lửa. Anh đã xa em và xa Sài Gòn; ôi kỷ niệm nào chất ngất.

 Giờ này bên ấy, em đang ở đâu? Ở một vùng hoang vu đày ải hay đang lênh đênh giữa sóng nước muôn trùng vượt biển, hay vẫn còn cố bám lấy thành phố thân yêu. Trời Sài Gòn có mưa như hôm nay và em có như anh đang ngồi ôn lại chuyện dĩ vãng mưa bay. Con đường chung bước năm xưa em có ghé qua, lá me có còn rơi rụng khi mùa thu đã tới.

Bao nhiêu năm rồi, thời gian thấm thóat. Anh tưởng tượng ra em ngày cũ, dáng gầy tha thướt áo dài bay. Mãi mãi em vẫn là em, và Sài Gòn vẫn là Sài Gòn thương mến, cho dù đại dương cách trở, năm tháng chất chồng.

Mời các bạn nghe Duy Quang trình bày Anh Yêu Em Nên Yêu Sài Gòn được Trần Chí Phúc sáng tác vào năm 1983, trong tổng số 8 ca khúc viết về thành phố đã mất tên.
Lời ca:
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Anh yêu em nên yêu thủ đô, với những tháng năm tuyệt vời.
Anh yêu em khi mùa vào hạ. Nắng mai tươi cho xinh màu áo. Anh yêu em khi trời vào thu, mưa gió cho cây rụng lá thật buồn.
Anh yêu em nên yêu Sài Gòn. Anh yêu em cám ơn thành phố. Chiều nay bên ấy có mưa. Đường xưa em có ghé qua, lá me có rơi, ngậm ngùi tình ta.
Anh yêu em con đường hẹn hò. Sáng trăng sao hương hoa cùng ngõ. Anh yêu em những lần chợt mưa, tránh ướt bên nhau ngại ngùng tình trao.
Anh yêu em chia đời nhọc nhằn. Anh yêu em yêu hòai suốt kiếp. Anh yêu em nên yêu thành phố, xanh mãi ước mơ, ngày ấy người về.