tranchiphuc.com Blog


Email: chiphuctran@yahoo.com

MÙA THU ĐẾN RỒI ĐÓ EM

Posted in Bài Viết on the November 19th, 2008


Lá quốc kỳ của đất nước Canada có hình chiếc lá phong ( maple) màu đỏ nằm trên nền màu trắng. Xứ này có nhiều cây phong, và từ nhựa cây phong người ta có thể sản xuất ra đường để ăn. Mùa thu lá phong đỏ rực tuyệt đẹp, câu thơ Nguyễn Du “ rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” cũng tuyệt vời tả cảnh mùa thu.

Khi định cư tại xứ lạnh tình nồng này tôi mới có dịp thưởng thức cái đẹp của mùa thu cũng như hiểu được câu thơ kia vì ở quê nhà Việt Nam không có cây phong.

Ở Canada được mấy năm đã cho cảm hứng viết được hai bài hát về mùa thu : Thu Tiễn Người và Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.

Cảnh lá phong vàng đỏ chỉ được vài ngày ở thành phố Calgary khỏang cuối tháng 8 và đầu tháng 9. Sau đó chỉ một trận tuyết rơi, gió thổi mạnh là hàng cây trở nên trơ trụi. Mùa thu đẹp nhưng lại ngắn càng cho cảm giác mong manh quí giá.

Nhớ lại tâm tưởng về mùa thu thuở còn trẻ. Mùa thu của bão lụt miền Trung, mùa thu trong văn học với thơ Đường, mùa thu của người con gái đi lấy chồng cộng thêm nỗi nhớ quê nhà xa cách. Lái xe chạy ngang qua một hàng cây, một cơn gió thổi làm tung lá vàng, lá bay chơi vơi trước mắt và lòng rộn lên với hình ảnh lá bay tràn ngập.

Một buổi sáng đầu tháng 9, 1984, trên đường đến đại học Calgary, miệng lẩm nhẩm câu hát mở đầu: “ mùa thu đến rồi đó em” và đầu óc miên man để hình thành ca khúc. Vào thư viện học, nhìn ra lớp kính mùa thu gợi hứng,  và xếp sách vở để cầm bút viết cho xong ca từ bài hát Mùa Thu Đến Rồi Đó Em.

Bằng hữu sau này nhận xét bài hát có nét nhạc buồn cổ điển cùng lời ca man mác. Vẫn là kỷ niệm của một thời ở Canada thành phố Calgary, tuổi thanh niên đầy lãng mạn của kiếp sống lưu vong ở xa quê nhà nữa vòng trái đất.

Chiều nay, một ngày giữa tháng 11, 2008, một mình lang thang trong một công viên nhỏ ở San Jose California, một vài cây lá vàng nhuộm khắp, gợi nhớ mùa thu đến muộn. Chép ra lời ca, và đưa bài hát vào mục nghe nhạc để mời khách thưởng thức vói giọng ca Mai Hương.

 “Mùa thu đến rồi đó em, chiều nay núi rừng bỗng phai, màu xanh muôn cây lá, bằng sắc thắm thu phong, nhớ nhung dâng đầy, kiếp người tiếc nuối.

Mùa thu gió lùa tóc em, mùa thu mây trời vẫn xanh, mùa thu hương yêu ngây ngất, mùa thu thắm thiết quê xa, biết đâu ngày về, câu hát mong chờ.

Mùa thu đến rồi đó em, mùa thu đến rồi đó em, lòng anh lá bay lá bay. Mùa thu xưa ta nay đâu, tháng năm cánh chim lướt mau, vết hằn đời thêm nỗi sầu.

Mùa thu lá vàng áo em, mùa thu khói lửa chiến chinh, màu thu quê hương xa cách, mùa thu em bước sang ngang, lá rơi lá rơi duyên kiếp bẽ bàng”

ĐÓA HOA MÙA VU LAN

Posted in Bài Viết on the August 9th, 2008

Năm 1983, hồi còn ở thành phố Calgary, Canada, người Việt ở đây khỏang chục ngàn và có Hội Phật Giáo Việt Nam Calgary. Mỗi chủ nhật, Hội tổ chức lễ tụng kinh tại một hội trường thuê, chứa được khỏang hai trăm người.
Một ngày nhân mùa Vu Lan, có tổ chức lễ bông hồng cài áo. Nhìn một số cụ già mắt đẫm lệ khi được cài bông hồng trắng lẫn bông hồng đỏ, tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên. Và tôi hiểu ra rằng những cụ già kia đang nhớ mẹ của họ, lúc đó họ trở thành đứa bé trong tâm tưởng đối với người mẹ đã khuất. Cho dù cánh hoa hồng đỏ do đứa con đang có mặt cài lên tặng để kính trọng tình mẫu tử, nhưng niềm vui kia không đủ lấn át nỗi buồn.
Hội thực hiện đặc san và nhờ tôi viết một ca khúc. Tôi chọn đề tài đóa hoa mùa Vu Lan và đặt tên cho bài hát. Đã có bản Bông Hồng Cài Ao của Phạm Thế Mỹ phổ thơ Nhất Hạnh quá nổi tiếng, giống như Lý Bạch phải thán phục bài thơ Hòang Hạc Lâu của Thôi Hiệu  mà không dám đề bút tả ngôi lầu nổi tiếng này, và tôi phải ráng.
Lời ca của bản Đóa Hoa Mùa Vu Lan như sau:
“Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Cùng nhau chia vui mẹ hiền còn đó. Hỏi em, me thương em không, em bảo mẹ thuơng em lắm. Hỏi em, em yêu mẹ không, em cười sao lại không yêu.
Tình yêu nào đó nồng lên mắt em. Tình yêu bao la của mẹ cao quí. Ngày thơ tung tăng bên me, xứ người giờ con lỡ bước. Lời khuyên ra đi năm nao, con ghi nhớ mãi trong lòng.
Điệp khúc: Nay mùa Vu Lan, mùa báo hiếu đó em. Chấp tay ta cùng nguyện cầu, nén hương dâng trước Phật đài. Cầu cho mẹ yêu an vui, cầu cho quê hương đau thương, không còn khói lửa, không còn hận thù.
Cành hoa hồng thắm cài lên áo em. Này em vui đi, kìa sao em khóc. Nghìn công ơn sâu của mẹ, bao giờ đời con báo đáp. Ngày quê hương thôi chia ly, mẹ hiền hết câu mong chờ.
Đóa hoa mùa Vu Lan, nở ngát trong tim, tình yêu của mẹ.”
Có người bảo là câu hỏi em có thương mẹ hay mẹ có thương em hay không là vớ vẩn. Thực ra chỉ là lấy cớ để hỏi người em gái, để có câu chuyện trao đổi và để người em có dịp để nói về tình mẫu tử của mình.
Còn việc em được cài bông hồng đỏ mà sao lại khóc là có thật. Cô gái vượt biển lưu lạc xứ người, nhìn hoa đỏ mà nhớ mẹ ở quê nhà vời vợi.
Ý này khác với lời ca trong Bông Hồng Cài Ao rằng anh, em hãy vui sướng đi vì còn mẹ nên được cài bông đỏ.
Rốt cuộc, ca khúc Đóa Hoa Mùa Vu Lan cũng có nét riêng. Có tình mẹ, có dâng hương lễ Phật, có bông hồng cài áo và có chất Vu Lan. Và chỉ hát đúng vào mùa Vu Lan mà thôi.
Tôi nhờ ca sĩ Mai Hương hát thu băng. Chị tâm sự rằng khi hát câu cuối, lòng chợt nhớ mẹ của chị đã khuất.
Hòa âm của Đặng Xuân Thìn với bốn vĩ cầm và một dương cầm, anh viết rất khéo, quyện vào tiếng hát lóng lánh của giọng ca mang chất cổ điển- Mai Hương- tiếng hát không làm phiền chúng ta-  nhà báo Ngô Đình Vận đã viết như vậy.
Khi sáng tác ca khúc, lòng tôi nghĩ về mẹ ở Tuy Hòa. Lúc thực hiện xong CD, năm 1996, tôi gởi về quê và nhắn người nhà mở cho mẹ nghe để biết thằng con ở xứ người vẫn thương vẫn nhớ. Nhưng bà chưa kịp thưởng thức thì bệnh nặng và qua đời. Đây là một nỗi niềm chư a trọn vẹn của tác giả Đóa Hoa Mùa Vu Lan.
Khi tụng kinh cầu nguyện, tâm trí hướng về Phật, hướng về người thân đã khuất với ý tưởng tốt lành. Có thể khi ca khúc ca ngợi tình mẹ dâng lên cũng tạo nên bầu không khí an hòa.
Mùa lễ Vu Lan 2008, mời quí vị nghe một bài hát để yêu, để nhớ mẹ cho dù còn sống hay đã khuất, tiếng hát Mai Hương với Đóa Hoa Mùa Vu Lan.

Trần Chí Phúc

CA KHÚC MỚI- CÔ GÁI VIỆT PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE

Posted in Bài Viết on the April 23rd, 2008

CÃ� GÃ�I VIá»�T PHá»� Ä�Ã�N Ä�á»� SINGAPORETôi vẫn thao thức viết tiếp những ca khúc về thân phận người con gái Việt Nam. Bản Tìm Em Ghé Chợ Mã Lai (năm 2006) cảm hứng từ tin cô gái Việt bị bán đấu giá ở chợ Mã Lai, người đàn ông nào đó đã mua và dẫn cô về đâu không ai biết.

Mới đây, một bài báo đăng trên mạng điện tử nói về những cô gái Việt trong khu phố đèn đỏ Singapore làm tôi xúc động. Thời trước đâu có cái cảnh nhiều người con gái của quê hương mình phải bị đem ra xứ người để làm kiếp bán trôn cho khách ngọai quốc.

Hơn nữa, họ phải đứng đường mời khách, bị cảnh sát đuổi bắt, bị hà hiếp, bị bao nhiêu thứ đày đọa. Nàng Kiều của Nguyễn Du chỉ có một, đàng này cả hàng chục, hàng trăm và còn nhiều nữa.

Quê nhà không dung chứa, không chăm sóc những người chân yếu tay mềm, người con gái Việt Nam chỉ còn một nghề bán thân. Không những trong nước mà phải lưu lạc đất nước lạ. Trách nhiệm này thuộc về những người Việt Cộng đang cầm quyền.

Câu nhạc mở đầu của bản giao hưởng Hungarian Dance No 5 tôi nghe từ một cây đàn vĩ cầm của nhạc sinh Sài Gòn mấy chục năm cũ, gợi hứng cho những nốt nhạc tiếp theo, xen lẫn với ca từ nói về những cô gái phố đèn đỏ Singapore. Không riêng xứ này mà các khu đèn đỏ các nước như Thái Lan, Cam Bốt, Mã Lai…, cũng có bóng dáng của những người con gái mang nét quê hương.

Chữ “ thương nữ” lấy ý từ câu thơ “ Thương nữ bất tri vong quốc hận. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa”.

Mấy cô gái ngồi hát Karaoke những bài quê hương để bớt nhớ nhà. Những cái tên Hồng, Hoa, Lan, Thủy, Cúc… cho dù là tên giả, nhưng nghe quen thuộc.

Khi nhẩm hát câu cuối của bài hát: “ Khơi nỗi nhớ nhà ôi xa quá , không lối về”, có lúc tôi nghẹn lời.

Tôi ca với tiếng đàn ghi ta của mình. Cám ơn giọng phụ họa của Tuyết Trâm làm bài hát có tính nghệ thuật hẳn lên. Nó không còn là “tính thời sự” như một vài người đã phê bình.

Cám ơn bằng hữu La Vân đã giúp cho điều kiện thu âm bài hát này. Dưới đây là lời ca, bạn có thể sửa đổi vài ca từ theo ý riêng mà vẫn không làm mất đi tính cách của nguyên tác.

CÔ GÁI VIỆT PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE

Người con gái Việt Nam khu đèn đỏ. Màn đêm xuống phố phường Singapore. Đèn lấp lánh em đứng khoe da thịt. Tay vẫn tay chào mời đón khách làng chơi.

Lòng tôi bỗng buồn thương cho số phận. Những cô gái yêu kiều nét quê hương. Đời nổi trôi em đến đây đứng đường. Ôi xót xa nào đem bán thân nơi xứ người.

Điệp khúc- Kêu tên người em, nghe thật quen, sao ngậm ngùi. Thương cho đời hoa bao đàn ông lạ dập vùi. Chịu nhiều cay đắng, người con gái Việt Nam.

Dùng thân xác làm vui khách nước ngòai. Đời thương nữ, ê chề ( tủi hờn) kiếp bán hoa.

Giữa đêm vắng tiếng hát em , lệ nhòa. Khơi nỗi nhớ nhà ôi xa quá, không lối về.

Mùa tháng tư 2008, gởi bạn bài hát mới, để nhắc nhớ nhau về một quê nhà xa xôi. Ba mươi ba năm đã trôi.

Mọi liên lạc chiphuctran@yahoo.com.

Thung lũng hoa vàng 20-4-2008

Trần Chí Phúc

HOÀNG SA TRƯỜNG SA- QUẦN ĐẢO QUÊ TA

Posted in Bài Viết on the January 3rd, 2008

Sn850074.jpgCa khúc mới của Trần Chí Phúc., viết tặng thanh niên sinh viên Việt Nam đứng lên đấu tranh chống Trung Cộng xâm chiếm hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.

Trước tin Trung Cộng ngang nhiên công bố Hòang Sa và Trường Sa thuộc sự quản lý của họ vào đầu tháng 12-2007, thanh niên sinh viên Việt Nam đã biểu tình phản đối tại Hà Nội và Sài Gòn vào hai chủ nhật 9-12 -2007 và 16-12-2007.

Một số văn nghệ sĩ trong nước đã lên tiếng và hôm nay, nhạc sĩ Trần Chí Phúc ở thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ cũng góp tiếng nói.

Ca khúc anh vừa hòan tất vào ngày cuối năm 2007 mang tên Hòang Sa Trường Sa- Quần Đảo Quê Ta, từ nỗi đau của một con dân giòng máu Lạc Hồng trước nguy cơ tổ quốc bị xâm chiếm, cộng thêm cảm hứng từ các cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên Việt Nam yêu nước.

Lời ca như sau:

“Hòang Sa Trường Sa là quần đảo quê ta. Hòang Sa Trường Sa còn dấu vết ông cha. Hòang Sa Trường Sa vùng biển lớn bao la. Lời tổ quốc thiết tha, con cháu giữ gìn.

Này anh em ơi, này đồng bào ơi, cùng nhau hiên ngang, ta đứng lên bảo vệ tổ quốc.

Này anh em ơi, này đồng bào ơi, ta đấu tranh dành lại quần đảo thân yêu.

Ta quyết giữ Hòang Sa, ta quyết giữ Trường Sa, diệt tan quân xâm lấn.

Ta quyết giữ Hòang Sa. Ta quyết giữ Trường Sa, quần đảo quê hương Việt Nam.”

Mời các bạn bấm vào ô NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để nghe bài hát này.

MÙA THÁNG TƯ NGHE CA KHÚC SÀI GÒN MƠ NGÀY HỘI NGỘ

Posted in Bài Viết on the April 5th, 2007

Trần Chí Phúc viết khá nhiều ca khúc về Sài Gòn, thành phố đã cho anh những cảm xúc nồng nàn. Bản Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ, sáng tác năm 1983 nghe thật buồn. Một vài câu hát như : ” Người đi từ thuở buông tay súng” nói lên một tình huống đặc biệt của những người lính miền Nam trong những ngày tháng ba tháng tư năm 1975 đã không chiến đấu hết sức và đưa đến sự thất thủ mau chóng của Sài Gòn, thủ đô Việt Nam Cộng Hòa. Cũng từ câu hát này gợi ý cho những bài viết và bài thơ nói về một giai đọan lịch sử chiến tranh.

Trong cuối ca khúc, ước mơ được vẽ vời : ” Một ngày anh sẽ về bên em. Anh sẽ về vàng sắc cờ bay” điểm nét hào hùng tạo sự phong phú cho lời ca trữ tình. Có não nề, có hi vọng, có sướt mướt xen lẫn hào khí.

Dưới đây là lời ca của ca khúc Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ:

Sài Gòn ta từ ngày chia xa. Bao năm rồi mộng ước phôi pha. Người đi từ thưở buông tay súng. Có biết cho người chốn lao lung.

Sài Gòn dù cưỡng đổi thay tên. Nhưng trong lòng người vẫn không quên. Thành xưa kỷ niệm bao tiếc thương. Se sắt ai niềm đau quê hương.

Sài Gòn còn đâu em ơi. Sài Gòn chiều nao mưa rơi. Những hàng me đổ lá tuôn sầu. Ngập đường vui chân em về đâu.

Sài Gòn thôi đừng buồn nghe em. Anh phương trời em khóc bơ vơ. Trời mưa bên này làm nhung nhớ. Em có chờ anh em có mơ.

Một ngày anh sẽ về bên em. Anh sẽ về vàng sắc cờ bay. Thành đô bao người say đêm nay. Nâng chén tương phùng tay nắm tay.

Tiếng hát Duy Quang trình bày, thu thanh trong cuốn băng Sài Gòn Em Ở Đó phát hành năm 1986. Mời các bạn bấm vào mục NGHE NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC để thưởng thức.

CA KHÚC MÙA XUÂN THA HƯƠNG- NGHE ĐỂ NHỚ NHỮNG MÙA XUÂN LƯU VONG

Posted in Bài Viết on the February 6th, 2007

Năm 1980, tại thành phố Calgary, Canada trong cái lạnh lẽo của bầu trời tuyết đổ thì những tờ lịch bắt đầu một năm mới Canh Thân mở ra. Tết đến ở đâu đó quê nhà VN xa cách nhưng nơi của tác giả Trần Chí Phúc đang sống thì mùa Xuân chỉ là sự tưởng tượng. Bài hát được viết trong cảm xúc tha hương, mơ về chốn cũ dù chỉ trong vài phút giây mong manh.

Mùa Xuân năm 2007, ngồi nghe lại ca khúc Mùa Xuân Tha Hương, với tiếng hát Ngọc Trọng, tiếng đàn guitar của cả hai người bạn văn nghệ Trần Chí Phúc và Ngọc Trọng, cùng thu thanh vào năm 1982 trong cuốn băng Ru Em Đời Mất Xứ thực hiện tại Canada, lòng bồi hồi.

Mời quí vị bấm vào phần Nghe Nhạc Trần Chí Phúc để thưởng thức một ca khúc viết cách đây 27 năm.

C A L G A R Y Rất quen nhưng vẫn lạ

Posted in Bài Viết on the December 28th, 2006

Thành phố Calgary, tỉnh Alberta của Canada là nơi có nhiều đồng hương Việt Nam cư ngụ, và có một số khuôn mặt văn nghệ đóng góp vào dòng sinh họat nghệ thuật của cộng đồng hải ngọai. Nơi này nhạc sĩ Trần Chí Phúc đã sống hơn 5 năm trước khi sang San Jose vào năm 1985, những năm tháng vùng đất tuyết lạnh mênh mông đã tạo cảm hứng cho anh viết nên một số ca khúc nồng nàn giá trị trong sự nghiệp sáng tác của mình. Anh cũng có bài hát Calgary Chiều Đông Nhớ Em, Như Mai đã hát trong cuốn băng Sài Gòn Em Vẫn Còn Đây, phát hành năm 1998.

Nhà thơ Vương Trọng Tài, một thân hữu của anh đã làm bài thơ tặng người nhạc sĩ nhân chuyến anh về thăm lại thành phố cũ. Bài thơ cũng lấy thành phố Calgary làm cảm hứng. Mời các bạn thưỡng thức. Cũng là để nhớ tới người thi sĩ dễ thương, không biết bây giờ ra sao, lưu lạc phương nào.

C A L G A R Y

Rất quen nhưng vẫn lạ

Vương Trọng Tài

l

Trở lại Calgary khung trời quen thuộc

Vẫn phố phường tất tả ngược xuôi

Soi lại tấm hình hăm nhăm năm trước

Trắng thời gian tầng tóc rối mây trôi

2

Cũng vẫn hàng cây vẫy chào tha thiết

Quanh công viên ghế đá âm thầm

Người khách lưu ngoái nhìn thảng thốt

Hăm nhăm năm mà cứ ngỡ trăm năm

3

Calgary rất quen nhưng vẫn lạ

Nhẵn mặt nhẵn tên mà lòng cứ xa

Cứ muốn chung tình cho trọn kiếp

Nhưng ngàn cách trở giữa đôi ta

4

Hỏi con dốc xuống lên từng ngõ hẹn

Đèn canh khuya thao thức đợi trăng về

Nếu đúng tình yêu sao chẳng bén

Ngồi bên đây thầm nhớ mãi trăng quê

5

Có phải Calgary trăng không đủ sáng

Đường Calgary chửa mọng nước đêm sương

Thiếu cả tiếng rao hàng vang hẻm vắng

Calgary đành ngơ ngáo vô duyên

6

Ơi Calgary. Ta thuộc từng con phố

Từng ngã ba ngã bảy nằm lòng

Nhưng Calgary vẫn là cõi tạm

Ngày loanh quanh đêm trở giấc rưng rưng

7

Xin đừng trách nhau tấc lòng dâu bể

Hăm nhăm năm chưa lắng đủ ân tình

Một chuyến dừng chân một lần dang dở

Nghĩa đạo này canh cánh kiếp nhân sinh

Jan. 2002

GIÃ TỪ 2004 CHÀO 2005 Trần Củng Sơn

Posted in Bài Viết on the December 29th, 2004

Buổi sáng ngày cuối năm trời San Jose nắng đẹp. Mặt đường lóng lánh nước đọng từ những cơn mưa mấy hôm trước. Thời tiết loan tin mưa bão sẽ kéo về đêm nay và làm u ám bầu trời những ngày đầu năm dương lịch. Trên TV, hình ảnh trận sóng thần hôm chủ nhật 26-12-04 làm chết hơn trăm ngàn người ở các nước Nam Dương, An Độ, Srilanka, Thái Lan… và mấy ngàn du khách từ phương Tây đến, gây chấn động thế giới, trở thành sự cố nổi bật nhất của năm cũ sắp tàn, lây lan bầu không khí không mấy gì vui cho năm mới đang đến.
Thiên tai xảy ra nhắc cho nhân loại biết cái quyền uy của tạo hóa,  việc phá hoại môi trường sinh sống tác hại trở lại đời sống con người, làm dịu những xung đột hận thù và nảy sinh những mối thương cảm để tâm bác ái từ bi hiển lộ qua công tác cứu trợ nạn nhân.
Nhìn lại mười hai tháng qua, cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2004 giữa nghị sỹ Kerry Dân Chủ và đương kim tổng thống Bush Cộng hòa gây cấn, tốn kém tiền bạc nhất trong lịch sử và khó mà đóan trước được kết quả. Yếu tố bảo tồn những giá trị truyền thống xã hội liên quan tới tôn giáo, phá thai và đồng tính luyến ái đã đóng vai trò quan trọng hơn chuyện chiến tranh, kinh tế và đã khiến số lớn cử tri thầm lặng bảo thủ dồn phiếu cho đảng Cộng hòa để đảng này thắng tại hạ viện và thượng viện cùng chiếc ghế tổng thống hơn đối thủ cả khỏang 3 triệu phiếu bầu. Ai bảo là nước Mỹ phóng khoáng đều lầm, những chiến lược gia của đảng Dân chủ đều ê chề trước trận đại bại.
Mặt trận Iraq vẫn chưa yên bình, khói lửa chết chóc vẫn lan tràn trên quê hương của câu chuyện cổ tích nổi tiếng “Tên trộm thành Bá Đa”. Nạn khủng bố vẫn là mối ưu tư của nhiều quốc gia Au châu, Nga và một số nước có tín đồ Hồi giáo.
Chuyện nước Mỹ với giá trị đồng đô la sụt giảm, với viễn tượng nền kinh tế chưa gì sáng sủa, và riêng vùng Bắc Cali với thung lũng điện tử nổi tiếng một thời thịnh vượng, tạo công ăn việc làm cho đa số đồng hương VN đã trở thành quá khứ.
Nhiều sô ca nhạc hầu như tuần nào cũng có ở San Jose vẫn là hiện tượng đặc biệt của năm 2004. Phải chăng dân Việt ở đây vẫn còn giàu có, thích giải trí ca nhạc nên một tấm vé vài chục đô có thấm thía gì.
Nhìn về trong nước, con số thống kê chính thức cho thấy khỏang 4 tỉ đô la do Việt kiều gởi về giúp thân nhân. Trên thực tế có thể gấp đôi do người hải ngọai mang tay về và qua những đường giây chuyển  tiền kín đáo. Với số ngọai tệ to tát đó đã là một trong những yếu tố quan trọng giúp nền kinh tế mất cân đối còn đứng vững. Và cũng từ đó nhà nước cần phải đưa ra những chính sách chiêu dụ Việt kiều đầu tư, gởi thêm tiền để cứu giúp nhân đạo.
Một chuyên gia trong nước đã nhận định rằng quốc tế coi VN là một quốc gia không muốn phát triển, tự dựng lên những rào cản cho chính mình. Câu nói ấy thật đáng suy gẫm. Hố ngăn cách giữa đám cán bộ tham nhũng và những con buôn thời cơ giàu có so với đa số dân nghèo càng ngày càng lớn. Một thanh niên sinh ra ở Mỹ về thăm quê cha đất tổ thấy là người trong nước sống không nghĩ tới tương lai và vấn đề đạo đức trở nên suy đồi trầm trọng.
Năm 2004 chuyện mấy cô gái Việt bị đem lên bán đấu giá trên Internet ở Đài Loan đã làm xúc động hải ngọai. Có khỏang 100 ngàn thiếu nữ qua xứ này bằng diện cưới chồng vàbáo chí cùng nhiều nhân chứng cho thấy có tới mấy chục phần trăm bị ngược đãi hành hạ làm con ở, làm nô lệ tình dục cho ngọai nhân. Đất nước làm sao để con gái đều muốn ra đi dù tương lai xứ lạvẫn là dấu hỏi mịt mờ.
Mỗi năm có khỏang 300 ngàn Việt kiều về thăm quê hương, tiêu xài mỗi người vài ngàn đô la cũng thúc đẩy phần nào nền kinh tế. Nhưng càng tìm hiểu những vấn nạn của dân tộc thì càng cảm nhận sâu sắc rằng tập thể cộng đồng người Việt hải ngọai phải cố gắng gìn giữ bản sắc của mình đừng để nhà nước độc đảng Cộng sản đồng hóa, thu phục. Bản sắc đó là giữ gìn và phát huy những truyền thống cao đẹp của dân tộc, là tinh thần tự do, dân chủ và nhân bản, là cất cao tiếng nói đối lập với nhà cầm quyền bất lực tham nhũng trong mục đích làm lợi ích cho đồng bào đất nước VN.
Nhìn tới năm 2005, 30 năm kể từ ngày Sài Gòn thất thủ và mở ra kỷ nguyên cộng đồng người Việt hải ngoại. Thoáng bồi hồi, thời gian bay vèo, những đau thương của dân tộc đã chịu đựng cần phải giảm bớt. Đọc mấy tiểu luận của chàng trung niên Đỗ Nam Hải bút hiệu Phương Nam đưa những suy tư về đất nước. Sống trong chế độ độc tài mà dũng cảm phát biểu như thế thật cảm phục. Chợt hứng khởi về một niềm tin đấu tranh của thế hệ tương lai.
Giã từ năm 2004, trời đã tối, ngày cuối năm sắp hết, thiên hạ chuẩn bị chào đón năm 2005. Ngày mồng một đầu năm nhằm thứ bảy cho cơ hội nhàn rỗi nghĩ về năm cũ và thêm một ngày chủ nhật chuẩn bị cho 365 ngày làm việc sắp tới.
Hát lại câu ca của bản Chào Em Năm 2000, ” Chào em năm 2000, đất nước vào Xuân, đường đi tới vẫn đầy cam go, ngàn năm mới ước mơ dâng tràn, sông núi vững bền, no ấm đời đời.”
Đất nước Hoa Kỳ quê hương thứ hai vẫn là nơi dung thân no ấm còn VN đất mẹ chuyện ấm no cho mọi người vẫn là ước mơ. Ước mơ và hy vọng nhuốm đẹp cho giây phút giao mùa 2004 và 2005.
Cuối năm 2004

AI GÂY NÊN CẢNH RAO BÁN PHỤ NỮ VIỆT Trần Củng Sơn

Posted in Bài Viết on the March 12th, 2004

Trước năm bảy lăm, coi một cuốn phim ở Rex Sài Gòn nói về một nhân vật nữ là Angelique, cuộc đời truân chuyên, có lúc bị đem ra giữa chợ để rao bán cho bọn đàn ông ở xứ Trung Đông, chuyện trong phim xảy ra hàng trăm năm trước.
Đọc truyện Kiều, nàng Kiều bán mình chuộc cha cho Mã Giám Sinh, rồi Mã bán lại cho Tú Bà để nàng vào lầu xanh, trải qua 15 năm trôi nổi mới trở về đòan  tụ với người thân ở cố hương.
Học giả Phạm Quỳnh nói truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn thì nước ta còn. Giá trị của Đọan Trường Tân Thanh nằm ở chỗ những câu lục bát tài tình của thi tài Nguyễn Du. Bỗng dưng truyện Kiều gắn liền với thân phận đất nước Việt Nam, qua những cô gái đang bị rao bán trên Internet của hệ thống Ebay mà nhiều người đã phát hiện. Còn biết bao nhiêu cô gái Việt vô danh khác đang nằm ở Đài Loan, Thái Lan, Cam Bốt và một số nước Á châu khác đang chịu cảnh nô lệ tình dục.
Bọn đàn ông Á châu gồm các nước Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore đã coi xứ VN là nơi chúng đến để chơi gái đẹp với giá rẻ. Riêng xứ Đài Loan đặc biệt có cái màn đem gái Việt về nước qua đường cưới hỏi cho những tên tàn tật, những tên già yếu có tiền. Số tiền tung ra để mua một cô gái quê khoảng dưới năm ngàn đô la bao gồm tiền giấy tờ hôn thú, tiệc cưới giả, tiền cho cò mồi trung gian, tiền linh tinh. Còn lại gia đình và bản thân cô gái ấy được khoảng một ngàn đô la.
Thế nhưng các cô gái khù khờ ấy vẫn mơ ước hão huyền rằng chỉ cần thoát ra được cảnh nghèo khổ trên đất nước để qua Đài Loan may ra còn sung sướng hơn.
Không may là chỉ có tỉ lệ nhỏ nhoi các cô làm vợ cho một ông chồng đúng nghĩa dù tàn tật hay già yếu. Văn hóa của người Tàu trong đó bao gồm Đài Loan vốn trọng nam khinh nữ, cho nên dù danh nghĩa là vợ cũng vẫn chỉ để thỏa mãn sinh lý hay làm một con ở trong nhà, nhất là người vợ ấy là người khác chủng tộc.
Còn lại đa số các cô gái Việt qua Đài Loan thực chất là làm đầy tớ, làm kẻ nô lệ tình dục cho ông chủ. Một số thê thảm hơn lọt vào tay bọn buôn người đem đi bán cho các ổ mãi dâm.
Tính ra trong hơn mười mấy năm, số phụ nữ VN bị gả bán qua Đài Loan lên tới hàng chục ngàn người. Điều này giải thích tại sao các mạng lưới rao bán con gái Việt  toàn là của người Tàu ở Đài Loan.
Đối với bọn buôn người, bỏ ra vài ngàn đô la mua một cô gái đem về, thỏa mãn tình dục cho chán chê rồi đem bán lại cho kẻ khác cũng vẫn còn lời.
Báo chí trong nước và hải ngọai đã có những bài lên tiếng về tệ nạn này nhưng nhà cầm quyền Hà Nội vẫn làm ngơ. Có bản tin loan rằng một khách sạn ở thành Hồ tổ chức gom các cô gái Việt lại để cho các tên Nam Hàn, Đài Loan ngắm nghía lựa chọn như mua một món hàng một cách công khai. Thế mà công an, cán bộ vẫn thản nhiên coi như chuyện bình thường.
Bọn cộng sản vô thần, không tin ở luân hồi nghiệp báo, không tin có thiên đường địa ngục, nên cuộc sống trở nên vô luân, tàn ác, dùng mọi thủ đoạn để đạt cho được mục đích. Nhất là khi có tiền, có quyền lực trong tay nên mặc tình ăn chơi sa đọa trên sự đau khổ của dân chúng. Trường hợp thứ trưởng thể thao là Lương Quốc Dũng mua dâm em bé 13 tuổi là thí dụ điển hình cho tầng lớp cán bộ đảng viên hiện nay.
Những con người tồi bại như thế mà cai trị đất nước thì cái chuyện để cho bọn ngọai nhân vào tung tiền ăn chơi trên thân xác phụ nữ Việt, rồi cho chúng tìm cách mang về xứ của họ để rao bán công khai thì cũng là điều dễ hiểu. Có ý kiến cho rằng bọn cán bộ tham nhũng tạo điều kiện cho ngọai nhân ăn chơi trên đất nước VN để có cớ hưởng thụ mà không lộ liễu để  bị chỉ trích. Cứ nhìn vào các vũ trường thì thấy có bao nhiêu người ngoại quốc, bao nhiêu Việt kiều và bao nhiêu cán bộ đảng viên thì sẽ hiểu.
Chuyện rao bán phụ nữ VN trên mạng lưới đã trở thành công khai khắp thế giới. Những kẻ làm như vậy đã có ý coi thường bọn cầm quyền Hà Nội nếu không nói là khinh bỉ vì đã biết kẻ đồng lõa ham tiền, tham nhũng đã tiếp tay cho việc buôn gái Việt này.
Người Việt hải ngoại dù sống lưu vong, nhưng lòng vẫn cưu mang tình yêu đồng bào đất nước. Hà Nội đã cắt đất dâng biển cho đàn anh Trung Cộng mà chỉ có hải ngoại lên tiếng báo động cho dân trong nước biết vì bên đó có hệ thống kèm kẹp thông tin của đảng.
Bây giờ tới chuyện phụ nữ Việt bị bọn Đài Loan mang về xứ rao bán làm nhục cả tòan thể người mang dòng máu Tiên Rồng. Chúng ta cần phát động chiến dịch lấy chữ ký, lấy ý kiến người hải ngọai để lên tiếng phản đối mạnh mẽ nhà cầm quyền Hà Nội phải chấm dứt tình trạng nhục nhã đau buồn này. Để cho người dân ở quê nhà hiểu rõ chuyện, để những cô gái hiểu được con đường đi làm dâu xứ Đài Loan là đi vào địa ngục. Phải có một cuộc biểu tình lớn lao ở các sứ quán Việt Cộng ở thủ đô nước Mỹ, ở tòa lãnh sự San Francisco. Các bạn nghĩ sao, xin góp thêm ý kiến.
San Jose 12-3-04

« Previous Page